Vụ TS văng tục: Cho rằng độc giả coi văng tục là chuyện bình thường trong giờ học là đáng nghi ngờ!


(NVT)- Từ mấy ngày nay, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam tiến hành lấy ý kiến nhận xét của độc giả về việc văng tục trên bục giảng của 1 trí thức có học vị tiến sĩ xuất phát điểm từ việc văng tục của ông Lê Thẩm Dương (TS, GV trường ĐH Ngân hàng TP Hồ Chí Minh) . Kết quả cho thấy, đại đa số các ý kiến đều cho rằng việc văng tục là chuyện bình thường!.

Một nền giáo dục dễ bị tổn thương

Khi thày Dương nói… bậy!

Tiến sĩ văng tục, giáo dục đi đến đâu?

Liên quan đến vụ việc này, nữ Tiến sỹ Trần Phương Lan (Viện Quản trị kinh doanh FSB, đơn vị tổ chức lớp học và mời ông Dương tham gia thuyết giảng) khi được hỏi thì cho rằng sự đùa cợt của TS Dương  sẽ tạo nên sự hấp dẫn của buổi giảng, việc TS Dương nói đùa cợt liên quan đến phụ nữ là để dẫn dắt câu chuyện …Nếu như đặt ở bối cảnh trong bục giảng sinh viên đại học chắc các em sẽ bị sốc, bởi lẽ các em chưa thể thẩm thấu được nhưng nếu đặt bối cảnh những học viên ở đây là doanh nghiệp thì sẽ thấy rất bình thường, thậm chí là hay!,…(xem thêm bài:Lãnh đạo Viện FSB lên tiếng trong vụ Tiến sĩ văng tục trên báo giáo dục ngày 13/3/2012).

Theo tính toán thì có khoảng 90% độc giả chọn phương án trả lời 1 cho rằng văng tục trên bục giảng là bình thường xét ở 3 chỉ báo-thang đo mà báo đưa ra (1:Thấy bình thường, 2: Không thể chấp nhận được việc đó, 3: Như vậy là thiếu văn hóa, nhất là đứng trên bục giảng).

Quan điểm của người viết bài này cho rằng nữ TS Trần Phương Lan bày tỏ quan điểm, so sánh như trên trong hoàn cảnh này là hết sức phiến diện xét trên phương diện văn hóa trong quan hệ nhóm trí thức, nhóm nhà doanh nghiệp, nhóm sinh viên nói riêng và xét cả trên quan hệ công chúng nói chung…

Hốn chi đây lại là một lớp học, một buổi giảng ở 1 trường đại học lớn mà các đối tượng tham gia là những người điều hành doanh nghiệp, những người có thể sẽ là doanh nhân thành đạt sau này khi mà họ và chúng ta đang bàn đến rất nhiều về một trong những nhân tố chủ đạo của sự phát triển bền vững và thành công của doanh nghiệp nói chung. Đó là văn hóa doanh nhân, văn hóa doanh nghiệp và trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp…

Trước khi đưa ra những lí giải cho việc phủ định ý kiến đại đa số độc giả cho rằng việc văng tục trên bục giảng là bình thường . Tác giả cho rằng việc quan tâm và tiến hành lấy ý kiến của báo giáo dục về việc này là rất cần thiết, rất đáng hoan nghênh vì việc này nó không chỉ có cách nhìn biện chứng đa chiều không chỉ đối với nhà nghiên cứu,… Mặc dù đối tượng lấy ý kiến là toàn bộ người đọc nói chung của báo.

Mặt lượng không thể đáng tin cậy và đảm bảo tính đại diện nếu…?

Theo tính toán thì có khoảng 90%  độc giả  chọn phương án trả lời một cho rằng văng tục trên bục giảng là bình thường xét ở 3 chỉ báo-thang đo mà báo đưa ra (1:Thấy bình thường, 2: Không thể chấp nhận được việc đó, 3: Như vậy là thiếu văn hóa, nhất là đứng trên bục giảng).

Nếu chỉ căn cứ vào số liệu chưa biết “nói” này thì chúng ta sẽ cho rằng đây có thể là hồi chuông cảnh báo đối với việc chấp nhận phương pháp giảng dạy lệch chuẩn này. Song, nếu chúng ta nhìn vào phương pháp lấy ý kiến, đặt sự nghì ngờ việc một số người có thể lựa chọn 1 phương án nhiều lần thì ta cho rằng con số đó là không khách quan, không đáng tin cậy, không có ý nghĩa và cũng là chuyện bình thường. Tại sao?

Vì khi tham gia, độc giả chỉ cần 2 thao tác “lựa chọn phương án trả lời và chọn” là xong. Kết quả của việc xử lí tự động này chỉ khách quan khi người tham gia trung thực muốn góp thêm suy nghĩ chính đáng của mình vào việc đổi mới phương pháp dạy và học. Còn nếu người tham gia không trung thực, không thể hiện trách nhiệm thực sự như báo mong muốn hoặc vì 1 động cơ xấu nào đó thì hoàn toàn kết quả sẽ là không đáng tin cậy bởi vì anh ta đã lựa chọn 1 phương án bằng nhiều lần khác nhau, hoặc có thể huy động bàn bè làm theo ý đồ của anh ta!….

Xin đưa thêm 1 ví dụ nữa để chứng minh cho việc này là khi tham gia bình chọn  2 nhân vật A và B được một tờ báo điện tử nào đó tiến hành, với yêu cầu người bình chọn phải cung cấp thông tin về danh tính, địa chỉ Mail thì mới tham gia bình chọn được, và mỗi địa chỉ Mail chỉ được tham gia bình chọn 1 lần, mỗi máy tính nối mạng khi đã bình chọn thì phải sau 5 phút mới được bình chọn tiếp,…Như vậy, giả sử  người tham gia bình chọn mà vì 1 lí do không lành mạnh nào đó thì hoàn toàn có thể tạo nhiều Mail để bình chọn cho mục đích của mình,…Hoặc trong trường hợp này, nếu xét về khía cạnh tâm lí, mỗi nhân vật được đưa ra để bình chọn đều mong muốn mình là người được bình chọn cao nhất. Do vậy, anh ta cũng hoàn toàn có thể tìm cách bằng cách huy động những người quen bình chọn cho anh ta?…Như vậy, việc bình chọn này cũng sẽ là không khách quan.

Vậy, với kết quả đại đa số đọc giả cho rằng 1 vị tiến sĩ mà văng tục trên bục giảng là điều bình thường là hoàn toàn đáng nghi ngờ dựa trên những lập luận đã nêu ở trên? và vì vậy không thể coi kết quả đó có tính đại diện trên diện rộng được với 1 phương pháp thu thập đơn giản như báo giáo dục tiến hành, với cách trả lời vô tâm của độc giả nào đó chẳng hạn?. Một minh chứng nữa cho vụ việc này ở khía cạnh phân tích định tính sau đây.

Phân tích định tích có thể phủ định kết quả định lượng nếu…?

Khi đề cập đến nghề trồng người. Tâm lí cá nhân, truyền thống người Việt Nam rất đề cao đến khuôn mẫu ứng xử, đến lời hay ý đẹp của người thầy và người trò không chỉ trong lớp học, đề cao việc tôn sư trọng đạo, đề cao văn hóa truyền thống hiếu học của người Việt thì chúng ta  khẳng định được con số 90% cho rằng việc văng tục trên bục giảng là bình thường cũng hoàn toàn không khách quan, không đại diện cho phần lớn người Việt ta,cũng chẳng có ý nghĩa gì để gọi đây là luồng ý kiến thuộc dư luận xã hội.

 Thậm chí ngay cả khi phương  pháp giảng dạy ở không ít những người thầy, người cô còn ít nhiều có vấn đề nhất định làm cho không ít người học nhàm chán thì yêu cầu đổi mới phương pháp giảng dạy là cấp thiết nhưng cũng không thể chấp nhận được đối với những buổi giảng được lồng ghép những lời tục tíu ở một nhà giáo. Đây chính là giá trị vô hình bất biến đề cao sự nghiệp trồng người, đề cao đức và tài của người giáo viên nhân dân của đại đa số người dân Việt cũng chính một phần là ở chỗ này. Vì vậy người Việt ta mới coi nghề giáo là nghề cao cả và thiêng liêng bởi nghề này không chỉ là dạy chữ tâm, chữ đời…

Lời kết: Chắc chẵn rằng phần lớn người Việt Nam chúng ta nói chung, học sinh, sinh viên nói riêng không bao giờ đồng ý về việc 1 trí thức, một người thầy mà văng tục trên bục giảng là chuyện bình thường cả. Thậm chí ngay cả yêu cầu đổi mới phương pháp giáo dục, nội dung giáo dục, mục đích giáo dục trở nên cấp bách thì họ cũng không chấp nhận việc “phá rào” kiều này.

Advertisements

One Response to Vụ TS văng tục: Cho rằng độc giả coi văng tục là chuyện bình thường trong giờ học là đáng nghi ngờ!

  1. Cầy tơ says:

    Kết quả 90% cho là bình thường là kết quả ảo

    Like

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: